Sào Phủ
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Một nhân vật ẩn sĩ thời Thượng cổ trong lịch sử và truyền thuyết Trung Hoa: "Sào Phủ" là tên gọi một vị hiền sĩ thời vua Nghiêu, nổi tiếng vì đã từ chối ngôi vua và chọn lối sống ẩn dật.
- Biểu tượng của sự thanh cao, không màng danh lợi: Tên gọi này thường được dùng để chỉ những người có phẩm chất cao quý, không tham gia vào chốn quan trường, sống ẩn dật nơi núi rừng.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- "Thượng tưởng Văn Vương hóa, do tư Sào Phủ hiên." (Vẫn còn nghe đến sự giáo hóa của Văn Vương, như nhớ đức hiền của Sào Phủ.)
- "Danh Sào Phủ há danh không?" (Cái danh của Sào Phủ há chẳng phải là cái danh [cao quý] sao?)
Các cách sử dụng nâng cao
- Dùng như một hình ảnh ẩn dụ: "Sào Phủ" thường xuất hiện trong văn chương cổ điển như một biểu tượng cho lối sống thoát tục, khí tiết của bậc cao sĩ.
- Ông ấy chẳng màng công danh, sống đạm bạc như một Sào Phủ thời nay.
- Dùng để so sánh, đối chiếu: Tên gọi này có thể được dùng để so sánh phẩm cách của một người với bậc hiền nhân xưa.
- Lòng dạ thanh cao, ông cụ được người đời ví như Sào Phủ.
Biến thể và từ liên quan
- Ẩn sĩ: (danh từ) người có tài đức nhưng sống ẩn dật, không ra làm quan.
- Cao sĩ: (danh từ) bậc sĩ nhân có khí tiết cao thượng.
- Hứa Do: (danh từ riêng) một vị hiền sĩ cùng thời, cũng được vua Nghiêu nhường ngôi và từ chối, thường được nhắc đến cùng với Sào Phủ.
Từ đồng nghĩa
- Hiền sĩ: bậc sĩ nhân có đức độ, tài năng.
- Bất sự vương hầu: (cụm từ) chỉ những người không thích phục vụ vua chúa, quyền quý.
Thành ngữ, điển tích liên quan
- Sào Phủ, Hứa Do: Thường đi đôi với nhau để chỉ những bậc ẩn sĩ chân chính, khí tiết cao khiết thời cổ đại.
- Gương xưa Sào Phủ, Hứa Do còn đó, há chẳng noi theo?
- Từ chối như Sào Phủ: Cụm từ dùng để miêu tả việc kiên quyết từ chối một địa vị, quyền lợi lớn vì lý tưởng sống thanh cao.
- Anh ta đã từ chối chức vụ giám đốc, quả thật có khí phách "từ chối như Sào Phủ".
- Người đời Thượng cổ. Vua Nghiêu nhường thiên hạ cho, ông không nhận lui về cùng Hứa Do ẩn ở núi Cơ Sơn, lấy ngọn cây làm chổ ở nên gọi là Sào Phủ (Sao sỹ truyện, Sử ký)
- Thơ Tiết Cứ (Đường): Thượng tưởng Văn Vương hóa, do tư Sào Phủ hiên" (Còn nghe đến sự giáo hóa của Văn Vương, như nhớ đức hiền của Sào Phủ)
- Bạch Vân Quốc ngữ:
- Của Thạch Sùng nào của ấy
- Danh Sào Phủ há danh không